Chữ Tâm trong Tour

Trở về sau chuyến tour có thể nói là thành công bởi mọi việc gần như trọn vẹn, khách hàng vui vẻ, thủ tục hoàn tất nhưng sao lòng ngổn ngang những suy nghĩ.
Bước vào nghề Du lịch năm nay vừa tròn 8 năm kể cả những năm còn là cậu sinh viên tỉnh lẻ theo học  ở một trường Đại học chuyên ngành Du lịch, thì mình cũng đã đặt chân tới khắp các điểm du lịch phổ thông với các chương trình du lịch học đường. Bây giờ làm điều hành ở một công ty du lịch dù không lớn nhưng cũng đã có “đất” để mình có thể trau dồi và phát huy những kĩ năng của bản thân. Nhận được chương trình tour từ đầu tháng 10 dương lịch cho đoàn 280 khách của một Công ty sữa cùng với anh em trong Công ty, mỗi người một việc nên cũng thuận lợi nhưng vì lịch bay của Vietnamairlines gần Tết lại với số lượng khách lớn nên gần ngày đón khách mọi việc sắp xếp tưởng như đâu vào đó thì lại bị ứng phó với sự thay đổi lịch bay nhưng rồi kinh nghiệm và sự đồng lòng mà mấy anh em cũng xử lý kịp.Ba ngày mà ngày nào mấy anh em trong ban điều hành cũng về tới nhà 3h sáng mới lên giường lòng nặng trĩu những âu lo. Mình thì thấy thương khách nhiều hơn là lo mình vất vả bởi có những nhóm lịch bay bị chậm lại ra Hà Nội đêm  nay mà ngày mai đã phải đi tour, không, đã chạy tour, đúng là cưỡi ngựa xem hoa vậy, nhưng biết làm sao được khi thời gian rồi kinh phí dành cho tour chỉ có như thế.

Khách đi cùng mình vui lắm ! từ ngày đón khách cho đến tiễn khách đều đầy ắp những tiếng cười và sự cảm ơn, chẳng những thế anh em còn gửi tiền nhờ mua quà Hà Nội mang về nữa. Dự tính trước được khoảng thời gian làm thủ tục lên máy bay nên mình cũng để cho khách thêm thời gian thoải mái tại các điểm cũng như có thêm bữa ăn tối cả đoàn phấn khởi, vị khách cuối cùng bước lên máy bay lòng thấy nhẹ nhõm mở phong bao ra thấy khách Tip 380k, số tiền tuy không nhiều nhưng làm mình thật vui vì trăm đồng tiền công không bằng đồng tiền thưởng và còn vì trong 07 anh em HDV thì mình lại được khách Tip. Mình cũng tự thắc mắc sao lại như thế phải chăng khách của mình “đẹp” hơn các xe khác. Những suy nghĩ phải nhường chỗ cho niềm vui mà mấy anh em trong tổ điều hành và hướng dẫn sau khi xong việc lên xe về Hà Nội.Câu chuyện trên xe thật rôm, mấy anh em muốn  làm một trận nhậu thậ đã bù lại gần tháng trời vất vả nhưng rồi cũng không được như ý vì một nhóm khách vẫn đang lưu lại thêm và vẫn phải chăm sóc. Các anh em hướng dẫn mà một anh trong tổ điều hành đưa lên từ tỉnh khác kể lại các kỉ niệm trong tour, nghe họ nói về khách mà mình cảm thấy họ quan tâm tới khách thì ít mà quan tâm tới túi du khách thì nhiều. Họ “chăn” khách như chăn bò chăn trâu vậy, đi Hạ Long trên tàu thì chăn việc mua cá trên bè, trên đường về Hà Nội dù điều hành đã yêu cầu có mặt ở sân bay 18h00 đề đề phòng xác xuất nhưng hdv cũng kịp chăn khách vào những điểm gốm sứ. Đành rằng tạo điều kiện cho du khách được thưởng thức rồi mua đặc sản cũng như quà lưu niệm trong chuyến đi là một phần trong công tác của hướng dẫn viên và đành rằng việc nhận hoa hồng từ các điểm bán hàng dành cho hdv là tất yếu nhưng có nên o ép khách vào chuyện đó quá để rồi sau khi về đến nhà ấn tượng của du khách chẳng phải là những vẻ đẹp của đến mà cảm giác bị hdv lừa với những mớ quà đắt đỏ.

Ngày còn là một cậu sinh viên Đại học thày giáo thường dạy rằng: có nhiều cách làm du lịch và hướng dẫn các con ạ ! nhưng làm gì thì làm đừng để khách sau khi kết thúc chuyến đi gọi mình là thằng hoặc con hướng dẫn là vui rồi. Một sứ giả văn hóa, chuyển tải cái đẹp của điểm đến cho du khách lại không làm được điều cần làm  lại lợi dụng việc được làm sứ giả để kinh doanh thì thật vô lương và vô nhân đạo. Tiền thì ai chẳng quý, 8 năm làm tour với mình, mình chẳng lạ gì những mánh khóe của hdv, có những chuyến mình phải đóng giả du khách để xem cách anh em hướng dẫn viên Làm tiền như thế nào ! từ những thực tế ấy mình đã chọn đề tài: Kỹ năng giao tiếp ứng xử của HDV trong quá trình tác nghiệp để làm khóa luận tốt nghiệp đại học, hôm nay gặp lại mấy con sâu du lịch mình thấy thật buồn.

Kinh Nhân – Quả có nói rằng: gieo nhân nào thì gặp quả ấy, xe vừa rời sân bay chưa lâu thì điều hành đã bị trưởng đoàn khách gọi phàn nàn về việc khách mua đồ bị đắt tại các điểm mua quà mà hdv giới thiệu. Mình đã thấy không chỉ ở tour này mà các tour khác cũng thế. Nhớ hồi đầu tháng đặt tour đi Hồng Kong cho hai vợ chồng anh bạn nghỉ tuần trăng mật về cũng được phản ánh lại cô bé HDV người Việt gốc Thanh Hóa – đối tác của Vietrantour bên Hồng Kong cũng chăn khách như chăn trâu chăn bò. Mà ngày còn ở nông thôn, mình nhớ chỉ có trẻ con mới được người lớn giao cho chăn trâu chăn bò.

Hướng dẫn viên chăn khách còn làm hỏng cả lái xe nữa, lái xe của một số đội xe lớn ở Hà Nội bây giờ có tâm lý ngại làm khách Việt vì nói rằng vừa yêu cầu cao, vừa bẩn lại không có Tip nên khi lên xe đã tỏ thái độ khó chịu với khách. Cuộc sống mới được nâng cấp người dân mới làm quen với du lịch nên tác phong du lịch chưa có, việc họ không Tip cho người phục vụ cũng đâu là lạ nhưng ở đời dù đi làm việc hay ở nhà thì tiền đâu phải là tất cả.

Chuyến hành trình vừa rồi, mình cũng trực tiếp điều hướng dẫn viên nhưng trong List hướng dẫn của mình anh em nào sống vụ lợi và không tâm huyết với khách là mình cancel khỏi list luôn. Một em hướng dẫn mình gọi chẳng quản đường xá xa xôi cũng từ tỉnh lẻ xuống, biết đoàn khách phải bay sớm hơn dự định cũng đã kịp sắp xếp để ra sân bay đón khách, chẳng những thế mà còn đón liền 3 chuyến ngày hôm đó, hôm sau lại đi tour sớm nhất đoàn, để rồi ngày về khách tình cảm mời rượu lại quá chén, lái xe phanh gấp làm trầy cả da đầu. Lo cho em mà thấy phần trách nhiệm của người điều hành với HDV. Nếu chẳng may hôm ấy HDV của mình có mệnh hệ nào hoặc khách của mình làm sao thì ân hận suốt đời

Thế mới biết ở đời hay trong nghề du lịch cũng vậy cái gì quá đều không tốt hoặc cái tốt xấu cũng còn tùy ở trình độ của người cảm nhận và đánh giá nhưng có một điều mình biết chắc chắn rằng hướng dẫn viên hoặc điều hành vụ lợi thì sẽ không thể tồn tại lâu trong nghề hoặc tồn tại nhưng: ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà thôi. Mình bỏ về ăn cơm cùng vợ vì mình không muốn giày bị nhuốm bẩn bởi vũng bùn của vết xe đổ trên con đường du lịch mà bao HDV đã tạo ra.

Bài học:

1 – Chọn đúng người – giao đúng việc: Vì nếu dùng người không đúng hoặc dùng người đúng mà không đúng việc thì chẳng những hại mình mà hại cả người mà không được việc.

2 – Cái gì quá đều không tốt: HDV ham tiền của khách quá – không tốt, HDV nhiệt tình với khách quá – không tốt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: